Thứ Tư, ngày 21 tháng 4 năm 2010

Chứng Đạo Ca - Thi Ca 48 - 49


THI CA 48

CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO CĂN CẢNH SONG VONG LÀ PHẬT

Phiên âm:

Bất kiến nhất pháp tức như Lai
Phương đắc danh vi quán tự tại
Liễu tức nghiệp chướng bổn lai không
Vị liễu ưng tu hoàn túc trái

Dịch nghĩa:

* Bằng Phật nhãn CẢNH CĂN là huyễn
Đã huyễn rồi còn thực được nữa sao ?

Chánh quán sâu, trong hành trụ…tứ oai nghi
Trong mọi lúc, đó gọi là “Quán tự tại”

* Giác là hết, còn chi vay với trả
“Nghiệp” tánh không, tìm hình mạo sao ra? Chỉ vì mê thấy “Có trả có vay”
Ai cho vay nghiệp? Ai là người vay nghiệp

TRỰC CHỈ

Hiện tượng sum la, muôn hồng nghìn tía vạn biệt thiên sai trước mắt, nhìn bằng cái nhìn của nhục nhãn thì không ai có thể phủ nhận được điều đó. Qua con mắt của người chứng đạo, CĂN CẢNH đều là một thứ pháp “duyên sinh”. Mà duyên sinh thì không có cái “Tự ngã”, cái “Thực thể”. Thế cho nên:

“Bằng Phật nhãn CẢNH CĂN là huyển
Đã huyển rồi còn thực được nữa sao ?”

Với Phật nhãn, thấy tất cả, mà như không thấy gì hết, “như không thấy gì hết”, vì thấy tận tường “thực tướng” của vạn pháp là vô tướng.

Phật, theo giáo lý của đạo Phật, không phải là cái ông gì ghê gớm lắm đâu. Phật là người, một con người khác hơn nhiều người ở chỗ nhìn vạn pháp mà “không thấy một pháp
nào”. Phật, sự thật chỉ có vậy. Người nào có khả năng như vậy, người đó là Như Lai, là Phật. Địa vị Phật trong Phật giáo không phải địa vị độc tôn dành riêng cho “một ông Phật nào” hay “một tập đoàn Phật” ở một cõi nước thanh tịnh xa xôi nào. Người nào có được “chánh quán niệm” thường xuyên liên tục, giữ được cái trong sáng, cái thấy, thấy tận tường thực tướng của vạn pháp, gọi đó là “Quán tự tại”.

Theo cái thấy của người chứng đạo, tác giả Chứng Đạo Ca “Quán tự tại” không là một con người mà là “một phép Quán” được liên tục thường xuyên không bị tạp niệm vọng tưởng xen vào.

TỘI TÁNH BỔN KHÔNG, thì cái gọi là nghiệp chướng cũng không có được thực.”…Ngũ uẩn phù hư không khứ lai”. “Tam độc thủy bào hư xuất một”….

Cho nên:

“Giác là hết, còn chi vay với trả “Nghiệp” tánh không, tìm hình mạo sao ra? “Chỉ vì mê thấy “Có trả có vay
“Ai cho vay nghiệp? Ai là người vay nghiệp ?


THI CA 49

CÁI THẤY CỦA NGƯỜI CHỨNG ĐẠO TỘI TÁNH BỔN KHÔNG. THIỀN NGAY CÕI DỤC

Phiên âm:

Cơ phùng ngọc thiện bất năng xan
Bệnh tỵ y vương chẩm đắc ta
Tại dục hành thiền tri kiến lực
Hỏa trung sinh liên chung bất hoại
Dũng thí phạm tội ngộ vô sinh
Tảo thời thành Phật ư kim tại

Dịch nghĩa:

Đói gặp cỗ không ăn sao no được !
Bệnh trốn thày (lương y) mong được lành sao
Sức thiền sâu, ở cõi dục vẫn hành
Sen trong lửa, tốt tươi mới là mầu nhiệm ! Thầy Dũng Thí, lỡ phạm vào tội trọng Giác ngộ rồi thành Phật có sao đâu !

TRỰC CHỈ

Giáo lý của đạo Phật dạy rằng: Là một con người, tự mình định đoạt số phận mình không ai thay thế sắp xếp định đoạt cho mình được. Cải tạo và xây dựng là hai mặt tích cực, con người dựa vào đó mà quyết định hướng đi và nơi đến của đời mình. Không cải tạo, đào thải, gạn bỏ vô minh phiền não, không xây dựng đức tánh từ, bi, hỉ, xả bồi dưỡng phước đức, trí tuệ thì địa vị Hiền thánh, quả Bồ đề, Niết bàn không ai ban cho ta được.

Đói phải ăn mới no được. Tiệc của vua chiêu đãi, không ăn vẫn đói. Bệnh phải uống
thuốc mới lành, tránh thầy, trốn thuốc, bệnh không lành được. Học chánh pháp, phải hành theo chánh pháp mới đem lại kết quả giác ngộ, giải thoát thật sự. Đối với chánh pháp không dám nghe, không để tâm suy nghĩ, không hành thì không hy vọng gì ở nơi sự giúp
đỡ bất cứ từ đâu đến.

“Kim sanh tiệm tu quyết đoán, Tưởng liệu bất do biệt nhân…”

TẠI DỤC HÀNH THIỀN TRI KIẾN LỰC.
Dưới mắt của người chứng đạo, tu sĩ cần có nghị lực, có trí tuệ sắc bén đủ sức CẢI TẠO TẠI CHỖ, phiền não vô minh, chuyển phiền não thành Niết bàn. Chuyển sinh tử thành Bồ đề ngay nơi cõi Ta bà ở trong CÕI DỤC. Đó là điều người tu sĩ, đệ tử Phật phải làm và làm được. Người hành thiền không cần trốn tránh, không cần xa lánh phiền não vô minh, tìm một nơi, một cõi nào đó “thanh tịnh” để Thiền. Sen mọc từ bùn mà không hôi tanh mùi bùn mới là mầu nhiệm. Sen mọc trong biển lửa sắc màu vẫn tươi nhuận, càng mầu nhiệm hơn !

TẠI DỤC HÀNH THIỀN TRI KIẾN LỰC ! Vấn đề TỘI PHƯỚC:
“Tội là chi, phước lại là chi
Đa mang chi hai gánh nặng như chì
Ai bắt tội ? Ai là người chịu tội?”

Theo giáo lý Đại thừa liễu nghĩa:

“Tội tánh bổn không”…..